Như thời đang yêu

31

Lần đầu nghe thấy ông bà bác bên chồng năm nay đã ngoài “thất thập cổ lai hi” gọi nhau bằng “anh, em” đầy ngọt ngào, Phúc thấy lạ tai. Chả bù cho vợ chồng cô, giai đoạn “anh, em” là chỉ xuất  hiện ở thời đang yêu, lúc chưa có con. 

Còn bây giờ, cả hai gọi nhau là bố, mẹ. Phúc bật cười nhớ lại cô bạn từng kể :

– Hôm qua tao gọi “bố ơi” thế là cả chồng và bố chồng cùng quay lại!

– Thế rồi  sao ?

– Thì mình đành bảo bố chồng là con gọi nhà con chứ còn sao nữa!

Chị Vân trưởng phòng góp chuyện :

– Mẹ chồng chị ấy mà, gia đình gia thế từ ngày xưa, xưng hô vợ chồng là cậu với mợ, nghe ngọt lắm. Kể cả lúc  giận dỗi nhau vẫn một điều cậu, hai điều mợ. Phụ nữ mình yêu bằng tai, nghe thấy sướng. Nhưng đàn ông họ cũng đánh giá cao điều đó lắm. Ông nâng niu bà, hễ con cháu có làm điều gì khiến bà không vui là ông có “ý kiến” ngay. Mà mẹ chồng chị cũng không thích con cái trong nhà gọi là “bà” đâu. Bà bảo nghe chữ “mợ” thân thuộc hơn nhiều.

Phúc nghe  cũng thấy hay hay. Nhưng cô vẫn nghĩ vợ chồng già mà cứ dập dìu “cậu mợ” với “anh em”nghe nó kiểu tư sản thế nào ấy. Chồng cô rất thích gọi cô là “mẹ mày”, nghe khi chỉ có hai vợ chồng cũng thân thương. Nhưng cô ngượng cả người cái lần cơ quan hội diễn văn nghệ, chồng đến  cổ vũ, quay clip lúc cô hát lĩnh xướng, khi cô xuống, anh hồn nhiên nói oang oang :

– Mẹ mày hát hay thật đấy. Bố quay cho cả cái clip gần 5 phút đây này.

Đám bạn cùng cơ quan cười rộ lên, hình như với họ cách xưng hô như vậy lạ lùng lắm. Phúc nháy mắt ra hiệu  nhưng chồng không hiểu ý, anh tiếp tục:

– Mẹ mày uống nước  không, anh đi lấy cho ?!

– Thôi em không khát – Nói  rồi, cô đi vội về phía phòng thay đồ, biết chắc ông chồng tận tụy sẽ chạy theo sau. Thế là thoát đám đồng nghiệp hay trêu  đùa.

Tối hôm ấy Phúc bảo chồng :

– Lần sau bố đừng gọi em  là “mẹ mày” ở nơi  công cộng nữa nhé

– Thì sao, nghe tình cảm mà?!

– Thì… đấy không phải là nơi thể hiện  tình cảm!

– Ơ, thế anh  tình cảm với vợ anh chứ có phải với cô nào đâu mà không được?

– Nhưng …nghe quê lắm!

– À, ra mẹ mày bảo bố nhà  quê. Biết mà, ngày xưa có bao nhiêu anh thành phố sao không lấy?

Nghe giọng chồng hờn dỗi, Phúc biết đã chạm vào tự ái của anh.  Anh vốn mặc cảm là trai quê, nên tuy đẹp trai, học giỏi vẫn lấy Phúc, một cô gái kém sắc. Nhưng Phúc biết mọi lời đàm tiếu đều ác ý, anh thương yêu cô thật lòng, luôn chăm chút cho cô và tổ ấm bé nhỏ.  Phúc dịu giọng trong  lúc quay ra ôm chồng:

– Em thích mình gọi nhau là “anh, em” như thời đang yêu, có được không mình ?

Khuôn mặt chồng giãn ra, ánh mắt nom rất là… phục tùng. Phúc mỉm cười âu yếm, biết rằng ông chồng đáng yêu  của mình  đã trúng “bả” kẹo ngọt.

Minh Hồng

Để lại lời nhắn

Vui lòng để lại nhận xét
Please enter your name here